Connect with us

Thể thao

Hưng “võ”: Người thầy truyền lửa đam mê võ thuật của tỉnh Thái Bình

Published

on

Yêu võ từ nhỏ, Lê Anh Hưng sớm bộc lộ tư duy và khát khao theo đuổi con đường võ thuật chuyên nghiệp. Những năm tháng miệt mài tầm sư học võ đã tôi luyện nên võ sư Lê Anh Hưng nghiêm cẩn kỳ cùng, mang tinh thần “nhân văn, thượng võ”. Ông chính là người đầu tiên đưa bộ môn võ cổ truyền vào Thái Bình, thay đổi nhận thức của nhiều người về võ thuật.

Tha thiết với võ thuật

Ấn tượng đầu tiên khi gặp Trưởng môn bộ võ thuật cổ truyền Việt Nam tỉnh Thái Bình (Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch) là sự trẻ trung ,khỏe khoắn lạ thường. Ở tuổi 60, ông vẫn gắn bó với võ đường. Đều đặn mỗi buổi tối, khi thì ở nhà, lúc ở sân Nhà Văn hóa thiếu nhi tỉnh, hình ảnh người thầy chăm chút cho các học trò từng tư thế võ, từng đường quyền đã trở nên quen thuộc.

Mỗi người đến với võ thuật, gắn bó với võ thuật bằng nhiều lý do khác nhau. Với Lê Anh Hưng là duyên nợ, là sự đạm mê cháy bỏng. Từ thuở nhỏ, được nghe cha kể về truyền thống võ thuật của cha ông, cậu bé Lê Anh Hưng đã nhen nhóm trong lòng niềm say mê với võ thuật. Những năm tháng chiến tranh phải đi sơ tán, chàng trai Lê Anh Hưng đã gặp người thấy đầu tiên của mình, được tiếp xúc với những bài quyền Bình Định.

Duyên võ lại tìm đến khi Lê Anh Hưng chuyển về đơn vị thông tin của Quân khu 3. Người thầy thứ hai chính là thủ trưởng đơn vị đã truyền kiến thức phái Thiếu Lâm cho Lê Anh Hưng.

Võ sư Lê Anh Hưng (Phải) dạy học trò quyền binh khí

Trở về địa phương sau 7 năm phục vụ trong quân ngũ, Lê Anh Hưng đã truyền bá kiến thức võ thuật của mình cho một số anh em thân thiết. Ông chia sẻ rằng ngày ấy chính quyền còn khó khăn trong vấn đề dạy võ và học võ, vài bữa cán bộ Công an lại đến yêu cầu không được tổ chức dạy võ. Cứ miệt mài ban ngày lo miếng cơm manh áo cho gia đình nhưng tối đến ông lại dạy võ cho khuây khỏa nỗi niềm.

Dần dần, tiếng tăm Hưng “võ” được nhiều người biết đến, có người đến nhà xin học, mời ông về địa phương để truyền bá. Trong làng võ, người ta hiếm thấy có ai đam mê đến bán nhà đi chơi võ như ông Hưng.

Để có giấy chứng nhận võ thuật, ông Hưng đã bán ngôi nhà gia đình đang ở để có tiền trang trải lệ phí vào Nam thi đấu. Trong kì thi cấp đai năm 1994, Lê Anh Hưng đã được cấp hồng đai tứ đẳng. Đến năm 1999, ông đạt cấp bậc cao nhất trong bộ môn võ cổ truyền. Từ đây, danh xưng võ sư Lê Anh Hưng chính thức lan tỏa một cách rộng rãi.

Bởi võ là đam mê

Gặp nhau bởi chữ “duyên”, đến với nhau vì cùng chung tình yêu võ thuật. Không chỉ là người khích lệ tinh thần, bà Nguyễn Thị Hiên (vợ võ sư Lê Anh Hưng) cũng hỗ trợ đắc lực giúp chồng các công việc quản lý, tư vấn định hướng phát triển câu lạc bộ võ thuật.

Khi được hỏi có bao giờ vì khó khăn mà muốn chồng thôi nghề võ, bà Hiên cười: “Nếu như nghĩ đến kinh tế thì không bao giờ theo được nghiệp võ bởi võ là đam mê từ trong máu rồi”.

Dạy võ với quan điểm: “Văn không có võ văn nhu văn nhược, võ không có văn thì võ bạo tàn”, võ sư Lê Anh Hưng muốn trao gửi cho các môn sinh của mình tâm thế ngàn đời của người luyện võ với tất cả sự bao dung, hướng thiện.

Võ sư Lê Anh Hưng luyện tập tại võ đường

Nhiều môn sinh đam mê học võ nhưng do điều kiện kinh tế gia đình khó khăn đã được ông miễn học phí hoàn toàn. Trong các giải đấu khu vực, quốc gia, vợ chồng ông đã bỏ tiền túi để các học trò có điều kiện tốt nhất cả thể chất lẫn tinh thần tham dự giải. Những tháng ngày miệt mài luyện tập, lặn lội đường xa đi thi đấu, người thầy lại lo cho học trong từng bữa ăn tới giấc ngủ.

Hơn 20 năm đứng lớp dạy võ, võ sư Lê Anh Hưng đã đào tạo hàng nghìn võ sinh, đã có những người thành công như võ sư Nguyễn Văn Tiệp, võ sư Trần Văn Đức… Chị Trần Diệu Linh (xã Đông Mỹ, thành phố Thái Bình), một học trò của võ sư Lê Anh Hưng nay đã đạt cấp độ chuẩn võ sư bày tỏ: “Thầy mình là người nghiêm khắc nhưng cũng rất tình cảm. Ngoài những kiến thức về võ, thầy còn giảng những bài học về võ đạo vô cùng sâu sắc.

48 năm theo nghiệp võ, võ sư Lê Anh Hưng là người thầy đáng kính của bao thế hệ học trò. Người ta vẫn nhắc tên thân mật Hưng “võ” như một sự ghi nhận những đóng góp của ông với bộ môn võ thuật tỉnh nhà và cũng là nhắc nhở thế hệ trẻ về một tấm gương nghị lực, nhiệt huyết.

Hồng Nhung

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Multimedia

Trần Đình Trọng: Chàng cận vệ với cái đầu lạnh và trái tim nóng

Published

on

By

Thành công của đội tuyển Việt Nam ở những giải đấu gần đây được ghi dấu ấn đậm nét bởi thế hệ cầu thủ trẻ với những Quang Hải, Công Phượng, Đức Huy, Văn Hậu… Trong đó không thể không kể đến Đình Trọng, cầu thủ được ví như “người cận vệ” trong sơ đồ chiến thuật của HLV Park Hang-seo.

Đội tuyển Việt Nam đã đăng quang ngôi vị quán quân tại AFF Cup 2018 sau 10 năm dài chờ đợi với những thăng trầm của nền bóng đá nước nhà. “Thế hệ kim cương”, theo lời nhận xét của cựu danh thủ Vũ Như Thành, dưới sự dẫn dắt của vị chiến lược gia người Hàn Quốc đã khiến người hâm mộ Việt Nam sống trong bầu không khí bóng đá sôi động trong suốt năm 2018 có thể nói là đại thành công.

Quang Hải là người được vinh danh ở hạng mục cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu. Song để tiền vệ sinh năm 1997 có thể thỏa sức tung hoành ở tuyến trên, đóng góp của hàng phòng ngự là vô cùng to lớn. Đội tuyển Việt Nam đã bước lên đỉnh vinh quang với thành tích bất bại suốt giải đấu và chỉ để thủng lưới 4 bàn.

Sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp của Đình Trọng những năm gần đây

Trái tim nơi hàng phòng ngự

Trong sơ đồ 3 hậu vệ mà HLV Park Hang-seo xây dựng từ vòng chung kết U23 châu Á, tới ASIAD 18 và giờ là AFF Cup, Đình Trọng luôn đóng vai trò trung tâm bên cạnh Duy Mạnh, Tiến Dũng hoặc Quế Ngọc Hải. Đội tuyển Việt Nam có thể thay đổi nhân sự ở những vị trí còn lại (như trường hợp của Bùi Tiến Dũng tại AFF Cup 2018), trừ Đình Trọng.

Tầm quan trọng của cầu thủ này được thể hiện khi ở ASIAD 18, đội tuyển Việt Nam giữ sạch lưới đến tận vòng bán kết. Tuy nhiên, việc Đình Trọng không thể thi đấu do dính chấn thương buộc HLV Park Hang-seo phải chuyển sang sơ đồ 4 hậu vệ, và các học trò của ông thất bại trước Hàn Quốc với tỷ số 1-3. Ở trận tranh hạng 3 với UAE, Đình Trọng cũng vắng mặt và các đồng đội của anh để thua trên chấm 11 m, qua đó bỏ lỡ tấm huy chương đồng.

Dưới thời vị chiến lược gia người Hàn Quốc, đội tuyển Việt Nam không cố gắng chơi hoa mỹ để lấy lòng người hâm mộ. Quang Hải, Công Phượng, Văn Đức… đều là những cầu thủ tấn công chất lượng và đóng vai trò trụ cột tại câu lạc bộ, song HLV Park muốn các học trò chơi phòng ngự phản công. Không giống như những đội bóng cố thủ một cách cực đoan, đội tuyển Việt Nam chơi hiệu quả và dành nhiều đất diễn cho các cầu thủ tấn công.

Đình Trọng là trái tim nơi hàng phòng ngự của đội tuyển Việt Nam

Để có thể làm được điều đó cần sự chắc chắn nơi hàng phòng ngự. Nhờ vậy, Đặng Văn Lâm thậm chí không cần trổ tài quá nhiều, chưa nói gì đến việc những Quang Hải, Văn Đức… phải lui về hỗ trợ phòng ngự. Tại AFF Cup 2018 lần này, đội tuyển Việt Nam thi đấu với sơ đồ 3 trung vệ có sự góp mặt của bộ ba Quế Ngọc Hải – Đình Trọng – Duy Mạnh. Trong đó, Ngọc Hải đóng vai trò chuyền bóng, Duy Mạnh phá bóng còn Đình Trọng là bộ não, trái tim của hàng thủ với khả năng đọc tình huống và tắc bóng chính xác.

Được mệnh danh là “chuyên gia săn Tây” thế hệ 3, người hâm mộ ví hậu vệ khoác áo CLB Hà Nội như Fabio Cannavaro của đội tuyển Việt Nam. Năm 2006, Cannavaro là người dẫn dắt đội tuyển Italy vào tới chung kết World Cup và giành chức vô địch. Điểm chung của hai con người này là họ đều không sở hữu chiều cao lý tưởng ở vị trí của mình. Đình Trọng cao 1m74 trong khi Cannavaro chỉ hơn anh 2cm.

Nếu so sánh với các đồng đội bên cạnh, Đình Trọng quả thật thua thiệt về chiều cao. Quế Ngọc Hải cao 1m76 trong khi đồng đội Duy Mạnh vượt trội với 1m83. Thế nhưng điều đó không thể ngăn cản cầu thủ này vươn tầm đẳng cấp. “Thể hình nhỏ, tầm vóc lớn” là những gì người hâm mộ cũng như giới chuyên môn đánh giá về Đình Trọng. Được thi đấu xuyên suốt những giải trẻ và giành nhiều huy chương, danh hiệu lớn nhỏ, hậu vệ sinh năm 1997 cho biết đó là điều kiện để anh đúc rút kinh nghiệm, hiểu đối thủ hơn cũng như hình thành lối chơi cho bản thân.

Chàng cận vệ với cái đầu lạnh

Năm 2006, khi đưa tuyển Italy lên ngôi vô địch, Cannavaro được ví như “bức tường Berlin” bởi sự chắc chắn bên cạnh Materazzi và giành Quả bóng vàng. 12 năm sau, khi đưa tuyển Việt Nam lên ngôi vô địch, Đình Trọng được so sánh với huyền thoại cách xa cả nửa vòng trái đất. Tương đồng về thể hình, lối chơi sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu nó không mang lại hiệu quả. Còn việc Đình Trọng có thi đấu hiệu quả hay không, ngoài những con số thống kê, cứ hỏi Talaha là rõ.

Tiền đạo 32 tuổi Norshahrul Idlan Talaha là một cầu thủ dày dạn kinh nghiệm, đã từng nhiều lần đối đầu với đội tuyển Việt Nam và ghi được 5 bàn thắng trước khi đưa các đồng đội lọt vào trận chung kết ở giải năm nay. Tuy nhiên, trong 2 cuộc đối đầu mang tính chất quyết định, Talaha gặp phải thử thách cực đại có tên Đình Trọng. Hậu vệ sinh năm 1997 “bỏ đối thủ vào túi quần” hay nói cách khác, bản năng sát thủ của Talaha trở nên vô hại trước khung thành của Đặng Văn Lâm.


Thể hình nhỏ con không ảnh hưởng quá nhiều đến đẳng cấp của hậu vệ sinh năm 1997

Khi được hỏi liệu đâu là bí quyết để Trọng có thể tự tin đối đầu với những đối thủ cao to trong những cuộc đối đầu ở tầm châu lục, cầu thủ này trả lời: “Trong trận, việc phán đoán nhanh hơn đối thủ chỉ một giây thôi cũng quyết định tới thành bại của tình huống đó. Những cầu thủ cao to đương nhiên là có nhiều điểm mạnh. Thế nhưng trong phạm vi hẹp tôi biết mình phải làm gì để hạn chế họ. Tôi luôn nghĩ nếu mình không thể lấy được bóng thì họ cũng rất khó khăn để đi bóng”.

“Khi phải chịu nhiều áp lực từ đối thủ, tôi không nói quá nhiều. Bản thân tôi cũng vậy, khi chịu nhiều lời nói sẽ cảm thấy khó chịu. Tôi chỉ động viên: ‘Không sao đâu, chúng ta cùng làm lại’. Tôi nghĩ do mình được thi đấu nhiều nên có kinh nghiệm xử lý các tình huống bóng. Tôi cũng mắc sai lầm chứ không phải không. Thế nhưng quan trọng là sau đó mình sẽ làm gì để khắc phục. Tôi hướng tới điều đó chứ không phải sợ sai rồi lại mắc sai lầm lần nữa”, Đình Trọng nói thêm.

Ở 2 kỳ AFF Cup trước đó, đội tuyển Việt Nam đã thất bại cay đắng bởi những sai lầm của hàng phòng ngự. Trong đó, Quế Ngọc Hải, Tiến Thành, Văn Biển mang danh “tội đồ”, khiến đội nhà 2 lần thất bại tại vòng bán kết trên sân Mỹ Đình. Tuy nhiên, điểm chung giữa năm 2008 và 2018, 2 lần Việt Nam giành ngôi vô địch là đều sở hữu hàng thủ chất lượng.

Vũ Như Thành, người được ví là “chuyên gia săn Tây” thế hệ 2 cũng chính là thần tượng của Đình Trọng. “Trọng tuy thấp bé nhưng rất mạnh mẽ, quyết liệt, khả năng tranh chấp và chơi phòng ngự bằng chân rất tốt. Cậu ấy có phong cách thi đấu khá giống tôi” là những lời khen mà Như Thành dành cho người đàn em. Cái đầu lạnh của bộ đôi này là điều đội tuyển Việt Nam cần để đăng quang ngôi vô địch. Bởi lẽ trong những lần trước đó, không phải nhân sự của chúng ta kém chuyên môn mà bởi các cầu thủ thường “khớp” ở những trận đấu quan trọng.

Cựu danh thủ Vũ Như Thành đánh giá Đình Trọng là trung vệ tốt nhất Việt Nam hiện tại

Theo thống kê của AFF, ở vòng bảng, Đình Trọng thực hiện 5 pha tắc bóng thành công, 15 lần phá bóng giải nguy và 3 tình huống phán đoán cắt đường chuyền đối phương. Theo dõi các trận đấu của đội tuyển Việt Nam, dễ thấy khi HLV Park Hang-seo sử dụng Xuân Trường hay Đức Huy ở hàng tiền vệ, những cầu thủ này thường xuyên để mất bóng, tạo điều kiện cho đối phương thực hiện tình huống phản công.

Tuy nhiên, rất hiếm khi khán giả thấy đội tuyển Việt Nam để thủng lưới theo cách như vậy. Bằng chứng là 3 trong số 4 bàn thua của thầy trò HLV Park Hang-seo ở giải lần này đều đến từ những tình huống cố định chứ không phải do đối thủ phản công. Bởi lẽ Đình Trọng luôn có mặt đúng lúc để bọc lót cho các đồng đội. Tỷ lệ thắng trong những cuộc đối đầu tay đôi của hậu vệ này lên tới 75%. Sự bình tĩnh của Đình Trọng khiến Duy Mạnh và Quế Ngọc Hải yên tâm hơn rất nhiều. Thêm vào đó, những pha bóng mà 2 cầu thủ này xử lý có phần nguy hiểm cũng không để lại hậu quả cho khung thành của Đặng Văn Lâm.

Lùi một bước để tiến ba bước

Chức vô địch AFF Cup 2018 có lẽ sẽ trọn vẹn hơn với Đình Trọng nếu như cầu thủ này không phải sang Hàn Quốc chữa trị dứt điểm chấn thương cổ chân. Điều này đã khiến hậu vệ khoác áo CLB Hà Nội không thể sát cánh cùng đồng đội tại Asian Cup cuối tháng 1 tới. Thiếu vắng trung vệ hàng đầu Việt Nam hiện tại sẽ khiến đội bóng của HLV Park Hang-seo chịu tổn thất nặng nề. Cho dù vẫn còn đó Bùi Tiến Dũng và những cầu thủ dự bị khác, song như đã nói, rất khó để thay thế vị trí của Đình Trọng.

“Danh sách tập trung chuẩn bị Asian Cup đã được công bố. Cá nhân tôi rất tủi thân dù biết trước mình không thể góp mặt. Tôi nghĩ mình xứng đáng được chơi ở giải đấu lớn như Asian Cup”, Đình Trọng chia sẻ. Chấn thương cổ chân luôn là nỗi ám ảnh của Đình Trọng suốt những giải đấu đã qua. Kể từ trận đấu gặp CLB Khánh Hòa trong khuôn khổ V.League cách đây 4 tháng, cổ chân của cầu thủ này vẫn chưa thể bình phục hoàn toàn và có nguy cơ biến chứng thành mãn tính.

Đình Trọng đã phải nén đau để tham dự những giải đấu cùng đội tuyển Việt Nam

Người hâm mộ sẽ càng cảm động hơn nếu biết rằng để có thể đồng hành cùng đội tuyển trong suốt giải đấu, Đình Trọng phải nén đau ra sân. Thậm chí ở trận chung kết, cầu thủ này vẫn chơi bóng với vết thương đau nhói. Đình Trọng cho biết: “Đó là trận đấu cực kỳ quan trọng mà tất cả các cầu thủ đều mong muốn được góp mặt. Cá nhân tôi dù có chấn thương tới đâu vẫn luôn muốn được cống hiến hết mình để mang vinh quang về cho Tổ quốc”.

Lịch sử bóng đá đã chứng minh nhiều cầu thủ không thể trở lại phong độ đỉnh cao sau trấn thương. Tuy nhiên, va chạm trong thể thao là điều không thể tránh khỏi. Sang Hàn Quốc chữa trị liệu có phải là một bước lùi trong sự nghiệp của Đình Trọng hay không khi Tuấn Anh, tiền vệ được đánh giá là tài năng triển vọng hàng đầu Việt Nam, đã không thể trở lại làm chính mình thời U19.

Có lẽ là không bởi từ tấm bé, với những cố gắng không ngừng được chứng minh bằng các danh hiệu, Đình Trọng đã cho người hâm mộ nước nhà thấy anh là cầu thủ nhỏ, nhưng có khả năng làm nên những điều lớn lao. Ý chí, đam mê và tình yêu với trái bóng tròn sẽ giúp hậu vệ người Hà Nội sớm trở lại sân cỏ. Bỏ lỡ Asian Cup là một điều đáng tiếc, song cũng không phải buồn khi Đình Trọng mới 21 tuổi. Sự nghiệp của cầu thủ này còn rất rộng mở. Tương lai trở thành trụ cột của đội tuyển Việt Nam một ngày không xa sẽ mỉm cười với Đình Trọng, chàng cận vệ với cái đầu lạnh và một trái tim nóng.

Bài viết và đồ họa: Nguyễn Thế Anh

 

 

 

 

 

 

 

Continue Reading

Lao động - việc làm

HLV Park Hang Seo: ‘Người lái đò’ thay đổi vận mệnh bóng đá Việt Nam

Published

on

By

Trong những năm tháng đen tối nhất của bóng đá Việt Nam, HLV Park Hang Seo đã xuất hiện và trở thành người thầy soi đường chỉ lối, đưa các cấp độ đội tuyển vượt qua bão giông để khẳng định tên tuổi ở đấu trường châu lục.

“Xin ông cho biết vai trò thực sự của mình ở ĐTQG vào năm 2002?”. Một phóng viên đặt câu hỏi. Hôm ấy là ngày 11/10/2017, cách đây hơn 1 năm.

Cánh phóng viên đã biết trước thông tin HLV trưởng mới của tuyển Việt Nam là trợ lý cũ của HLV Guus Hiddink, từng cùng bóng đá Hàn Quốc lọt vào tới bán kết World Cup 2002. Một chiến lược gia có tiếng ở xứ kim chi, nhưng kỳ thực, cái tên Park Hang Seo khi ấy vẫn rất lạ lẫm với tất cả chúng tôi. Mà trong bối cảnh bóng đá Việt Nam đang trải qua thời khắc đen tối, sự lạ lẫm thường nảy sinh… hoài nghi.

Người đàn ông 59 tuổi này sẽ làm được gì?

HLV Park Hang Seo bắt đầu hành trình ở Việt Nam trong sự hoài nghi.

Ông nhắc lại tên mình, rõ ràng, rành mạch, bởi 90% người Việt Nam sẽ phát âm sai từ “Park Hang Seo”. Trước giới truyền thông, ông khẳng định mình là “cánh tay phải” của Guus Hiddink và học được nhiều điều ở vị chiến lược gia nổi tiếng này.

Dù vậy, người ta vẫn nghi ngờ ông. Nghi ngờ ngay từ quá trình tuyển chọn, bởi trong danh sách ứng viên dẫn dắt tuyển Việt Nam được nhiều người đề cập, không thấy cái tên Park Hang Seo xuất hiện bao giờ. Có tờ báo đặt câu hỏi: liệu bóng đá Việt Nam có nhắm tới HLV Park Hang Seo ngay từ đầu, HLV này có thực sự nghiêm túc với vị trí của mình,… hay còn điều gì ẩn chứa sau đó?

Chưa kể, thành tựu lớn nhất của HLV Park Hang Seo đã diễn ra cách đây quá một thập kỷ. Khi ấy, nhiều cầu thủ nòng cốt hiện tại của ĐTQG mới vào lớp… một.

HLV Park Hang Seo đang viết tiếp những trang sử mới cùng bóng đá Việt Nam.

Màn ra mắt của ông trên cương vị mới cũng không suôn sẻ. Tuyển Việt Nam giành vé đi Asian Cup, nhưng thành tích ấy có tới 99% công sức của HLV tạm quyền Mai Đức Chung. Trận hòa 0-0 trước Afghanistan chỉ là điều kiện đủ. Đáng chú ý, tuyển Việt Nam đã chơi khá tệ trong trận này. Tấn công không được, phòng ngự chẳng xong, chỉ may mắn đi tiếp nhờ đối thủ thiếu sắc bén và sự tỏa sáng của thủ môn Tuấn Mạnh.

Phát biểu sau trận, HLV Park Hang Seo giành tặng chiến thắng cho đồng bào miền Trung vừa chịu thiệt hại bởi lũ lụt. Buổi họp báo kéo dài vỏn vẹn ít phút, bởi chiến lược gia này cũng… không có gì để trả lời.

Và như người ta vẫn nói. Phần còn lại của câu chuyện đã trở thành lịch sử.

 Sẽ không ai quên mùa đông kỳ diệu ở Thường Châu.

Trong phòng họp báo, HLV Park Hang Seo lại không nói gì. Ông khẽ gật đầu, bỏ kính, lấy tay lau hai hàng nước mắt đang chảy dài trên má. Hôm ấy, U23 Việt Nam vừa đánh bại U23 Qatar để lọt vào chung kết U23 châu Á.

Nói về chiến tích của U23 Việt Nam, nhiều người cho rằng đội tuyển may mắn, gặp thời, có những trận đấu kỳ lạ, dù bị dẫn trước cũng không suy sụp. Quả thật, giải U23 châu Á đầu năm chứng kiến nhiều khoảnh khắc khó tin mà nhiều năm nữa, bóng đá Việt Nam cũng chưa chắc được thấy lần nữa.

“Nhưng chỉ với may mắn, có khi nào chúng ta vào được chung kết hay không?”. HLV Park Hang Seo hỏi ngược. May mắn chỉ song hành với những ai chiến đấu vì nó. U23 Việt Nam gặp may, bởi họ xứng đáng.

Thành quả chỉ đến với những người không biết từ bỏ.

HLV Park Hang Seo không tạo nên cuộc cách mạng. Không hề. Ông từng tâm sự: “Các cầu thủ Việt Nam có những tố chất không thua kém cầu thủ Hàn Quốc”. Tức là nội lực đội tuyển đã mạnh từ trước. Những gì toàn đội cần là phương pháp và định hướng đúng đắn, từ một người thầy đúng đắn. Khi người thầy ấy bật khóc vì “không thể làm điều gì đặc biệt trong sinh nhật của học trò”, chúng ta hiểu, bóng đá Việt Nam đã tìm được đúng người.

Thầy Park không phải người tạo ra lửa. Ông là người thắp lên ngọn lửa nhỏ trong trái tim mình để thổi bùng lên ngọn lửa lớn, sưởi ấm màu cờ đỏ tươi trong cơn mưa tuyết lạnh giá ở Thường Châu.

BLV Quang Huy từng tâm sự với người viết: “Không hiểu HLV Park Hang Seo đang cho đội tuyển đá chiến thuật gì”. Mọi thứ liên quan đến thầy Park đều bí ẩn, khiến báo giới phải đổ xô phân tích. Một đội tuyển từng bị chê bai chỉ đủ sức chạy 60, 70 phút, di chuyển 5 km mỗi trận, bỗng nhiên “hóa rồng” chỉ sau vài tháng, đá tới sáu tiếng đồng hồ trước U23 Iraq, U23 Qatar và U23 Uzbekistan mà không biết mệt.

Một đội tuyển “tim đập, chân run” khi nghe tới Thái Lan, Hàn Quốc, lại đường đường chính chính lọt vào hàng ngũ dẫn đầu ở liên tiếp hai giải trẻ châu lục. Bí quyết là gì?

“Tại sao phải sợ hãi đối thủ khi các cậu có điểm mạnh của riêng mình?”. Thầy Park từng “sấy tóc” cầu thủ trong phòng thay đồ như vậy, khi U23 Việt Nam để Ulsan Hyundai “quần” cho tơi tả trên sân Hàng Đẫy. Đứng trước ba quân, vị tướng già nhìn thẳng vào mắt, không cho phép quân của mình được phép khiếp nhược. Có thể thua, nhưng không được sợ, không được cúi đầu.

Một người đàn ông bỏ lại gia đình, cơ nghiệp để lần đầu xuất ngoại ở tuổi 59, người đàn ông ấy liệu có cho phép “đàn con” của mình run rẩy trước nỗi sợ vô thường?

Các cầu thủ không chỉ nghe theo HLV Park Hang Seo. Họ còn nhìn ông mà cố gắng. Chuyên gia Trịnh Minh Huế từng nói: thời còn là cầu thủ, ông Park nhỏ người lắm, nhưng như “cục đá”, rất chắc, rất lỳ và rất khó bị đánh bại. Tinh thần Park Hang Seo sống dai dẳng, mãnh liệt thế nào trong tâm thức học trò, cứ nhìn U23 Việt Nam hay tuyển Việt Nam là thấy.

Xin được lấy tựa đề từ cuốn sách của thiền sư Thích Nhất Hạnh để khép lại bài viết. Dư luận từng sục sôi khi thông tin về thời hạn hợp đồng cùng mức lương của HLV Park Hang Seo được công bố. Họ bóc tách những cống hiến, thành tích của ông để yêu cầu mức đãi ngộ tốt hơn. Nhưng càng bóc tách, càng thấy được những gì thầy Park làm được đã vượt rất xa khuôn khổ bóng đá. Ông như trái dứa, bên ngoài xù xì, thô ráp, bên trong lại ngọt lịm thương yêu.

Một năm làm việc, HLV Park Hang Seo dạy cho học trò từ cách giữ cự ly đội hình, di chuyển, bọc lót, dứt điểm, đánh đầu, ném biên,… đến cách sống làm sao cho trọn với nghề, với tâm. Ông nhào nặn nên một thế hệ, để thế hệ ấy truyền cảm hứng, tạo ra sức mạnh nội tại để thúc đẩy dân tộc.

Người thầy ấy luôn là người đến sớm nhất, lặng lẽ xếp từng dụng cụ, căn chỉnh hàng lối và đứng từ xa nhìn “đàn con” tiến bộ từng ngày. Người thầy ấy xua cầu thủ lên xe bus cho khỏi ướt, song chính ông lại đứng trong màn mưa để nhẫn nại chờ thời điểm tập luyện. Người thầy ấy gục đầu lên vai học trò để ngủ lúc mỏi mệt. Khi thức dậy, ông sẽ lại lao vào trận đánh, chỉ huy đội tuyển xung trận để tạo nên những kỳ tích mới.

Người thầy ấy không có phấn, có bảng, chỉ có mái chèo để đưa học trò lặn lội qua sông. Bến bờ bên kia còn chưa thấy rõ, nhưng hạnh phúc không phải đích đến, mà chính là hành trình chúng ta đang đi.

Với HLV Park Hang Seo, bóng đá Việt Nam đang rất hạnh phúc!

Nhìn lại hành trình của HLV Park Hang Seo trong hơn một năm làm việc
ở Việt Nam

Bài viết và đồ họa: Nguyễn Hồng Nam

 

 

 

 

Continue Reading

Thể thao

VBA 2018 Finals: Cantho Catfish cuối cùng cũng đạt chức vô định sau 3 năm

Published

on

Ở Game 3 loạt trận chung kết VBA 2018 diễn ra tại nhà thi đấu Bách Khoa, cả Hanoi Buffaloes cùng Cantho Catfish đã cống hiến cho người hâm mộ một màn đối đầu kịch tích và căng thẳng cho đến những giây cuối cùng.

 

Lương Hải Yến

Continue Reading

Nổi Bật