Connect with us

Biến đổi khí hậu

Làm gạch tái chế – Liệu có phải phương án tối ưu để giảm biến đổi khái hậu.

Published

on

 

Bắt đầu xuất hiện và trở nên phổ biến ở Việt Nam vào đầu năm 2018, những viên gạch sinh thái nhanh chóng nhận nhiều sự quan tâm từ phía cộng đồng khi mọi nỗ lực “sống xanh” đang được tích cực thực hiện để cứu vãn tình hình ô nhiễm.

Không thể phủ nhận rằng, nhựa có rất nhiều lợi ích: chi phí thấp, bền…tuy nhiên nó cũng đang gây ra những hệ quả vô cùng kinh khủng đối với cả nhân loại. Hiện tại, chúng ta đang sống chung với hàng triệu tấn rác nhựa được thải ra các đại dương, đe dọa cuộc sống của rất nhiều sinh vật biển. Nhưng tác hại của rác nhựa không chỉ dừng lại ở đó. Dù phải mất thời gian rất lâu, nhưng nó sẽ phân hủy dưới tác động tự nhien và ánh Mặt trời. Theo một nghiên cứu mới đây từ Đại học Hawaii, quá trình này sẽ tạo ra methane và ethylene – 2 loại khí nhà kính gây biến đổi khí hậu. Trong số rất nhiều giải pháp hạn chế rác thải nhựa, phải kể đến ý tưởng làm gạch sinh thái, thế nhưng đây liệu có phải là con đường tối ưu giúp giảm thải rác nhựa thì vẫn còn phải xem xét.

Những viên gạch được tái chế từ rác thải nhựa                

Vào năm 2010, tại miền Bắc Philippines, có hai chàng trai đã viết lên một bản hướng dẫn, phổ cập cho người dân địa phương cách làm gạch sinh thái. Nhận thấy lợi ích tuyệt vời mà “dự án xanh” ấy mang lại, chính phủ nước này đã quyết định nhân rộng tới 1.700 trường học nhằm giáo dục về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường. Cũng từ đây, “Ecobrick” ra đời, lan tỏa tạo thành hiệu ứng ở nhiều quốc gia trên thế giới như Nam Phi, Zambia, Mỹ và gần đây nhất là Indonesia.

Ecobrick – Viên gạch sinh thái thực chất là cách tái chế nhựa và nilon dùng một lần bằng việc đem đi rửa sạch, phơi khô, cắt nhỏ rồi nhồi thật chặt vào những chai nhựa khô ráo, sao cho đủ cứng để chúng trở thành vật liệu làm đồ nội thật, bồn cây, hàng rào thậm chí nhà ở. Thay vì vứt túi bóng, vỏ bimbim, hộp xốp, ống hút bừa bãi ra đường, việc gom rác khó phân hủy về một mối chính là lý do khiến ecobrick được xem như chiếc chìa khóa tối ưu trong việc giải quyết các vấn đề về ô nhiễm môi trường.

Những viên gạch sinh thái này được xem là giải pháp tối ưu cho việc giảm thải rác nhựa xả ra môi trường

Bắt đầu xuất hiện và trở nên phổ biến ở Việt Nam vào đầu năm 2018, những viên gạch sinh thái nhanh chóng nhận nhiều sự quan tâm từ phía cộng đồng khi mọi nỗ lực “sống xanh” đang được tích cực thực hiện để cứu vãn tình hình ô nhiễm. Theo ước tính, mỗi ngày hai thành phố lớn là Hà Nội và Hồ Chí Minh thải ra môi trường khoảng 80 tấn nhựa, trong đó có từ 10 – 50 tấn rác thải nilon. Chỉ mất 1 giây để vứt bỏ nhưng lại cần ít nhất 1.000 năm mới phân hủy hết, tuy nhiên nếu nhìn ở một góc độ khác, thì phải chăng sự bền bỉ ấy phần nào giúp chúng ta giải quyết một bài toán hóc búa? Đi đầu trong hoạt động lan tỏa phải kể đến các bạn trẻ tới từ Les Pas Verts – câu lạc bộ chuyên tổ chức những buổi ngoại khóa dạy học sinh làm ecobrick và nhận thu gom chúng trên địa bàn Thủ đô. Bạn Huyền Nguyễn – thành viên CLB chia sẻ: “Ở Việt Nam lượng rác thải nhựa đang tăng dần lên nhưng công nghệ xử lí còn khá lạc hậu. Trong khi đó, gạch sinh thái thực hiện dễ dàng, đơn giản lại không tiêu tốn quá nhiều chi phí. Hiện tại, những viên gạch làm bằng công sức và nỗ lực của mọi người đã được dùng để xây dựng bốn sân chơi ở Đông Anh.”

“Chúng mình hy vọng gạch sinh thái sẽ không phát triển”

Có thể thấy, người trẻ Việt Nam hiện nay ngày càng đặt mối quan tâm của mình vào những vấn đề liên quan tới bảo vệ môi trường, và bao câu chuyện truyền cảm hứng cứ nối tiếp nhau tạo thành sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến thói quen sinh hoạt hằng ngày. Chẳng hạn như việc mang một chiếc túi vải khi đi chợ, sử dụng ống hút làm bằng tre, kim loại thay cho nhựa, ưu tiên tắm gội với các nguyên vật liệu tự nhiên hay câu chuyện “sống xanh” của cặp vợ chồng anh Trần Anh Tuấn và chị Trần Bình Minh khiến không ít người cảm thấy ngưỡng mộ.

Trong một lần đi cắm trại ở Sóc Sơn, anh chị đã tận mắt chứng kiến cuộc sống chật vật tại những nơi chôn rác của thành phố. Người dân không dám uống nước, quanh năm sống trong mùi hôi thối, ô nhiễm và bụi bặm khiến họ nhận ra rằng thay vì chỉ mãi tuyên truyền, đã đến lúc cần hành động để cải thiện vấn đề này. Nhà mình Learning Center & Eco – Homestay đã ra đời như thế và gạch Ecobrick chính là câu trả lời ngắn gọn nhất để nâng cao trách nhiệm trong chính mỗi người:“Chúng mình không muốn vứt nilon hay nhựa vào thùng rác bởi kiểu gì nó cũng sẽ bị đem đốt hoặc chôn, trong khi chúng ta hoàn toàn có thể dùng làm bàn ghế dùng ở nhà hoặc tặng lại những câu lạc bộ muốn sử dụng với mục đích tốt chẳng phải nhiều lợi ích hơn sao?” – Chị Bình Minh chia sẻ.

Cặp vợ chồng trẻ đang làm rất nhiều hoạt động để nâng cao nhận thức của mọi người về vấn đề làm gạch sinh thái.

Dù việc tái chế rất cần thiết nhưng có nhiều người vẫn đang hiểu sai ý nghĩa của tinh “sống xanh”, bởi điều mà anh Anh Tuấn, chị Bình Minh mong muốn nhất không phải thu thập đủ rác làm gạch mà cần giảm thiểu hết mức có thể: “Chúng mình rất mong gạch sinh thái sẽ không phát triển bởi vì nó chỉ là giải pháp tạm thời. Giải pháp tốt nhất là giảm tối đa đồ nhựa, nilon dùng một lần. Làm gạch sinh thái rất cực và mất thời gian, nếu phát động phong trào rộng lớn mà không truyền đạt đúng cách thì còn bị phản tác dụng, khiến người ta ỷ lại rằng mình có cách tái chế rồi, cứ dùng nylon nhiều vào. Đầu tiên phải từ chối dùng chúng đã, nếu phải dùng thì hãy tái sử dụng hết sức có thể, rồi sau đó mới mang ra tái chế khi không tái sử dụng được nữa. Tái chế cũng có nhiều cách, thì gạch sinh thái là cách tạm thời nhất, khi chưa ai có cách khác tốt hơn thôi. Một khi nylon và nhựa đã được nhồi vào gạch thì chết cứng trong đó luôn, không tái sử dụng hay tái chế theo cách khác được nữa.” – Anh Anh Tuấn lí giải.

Áp dụng chứ không lợi dụng để biện minh cho việc xả rác

Chúng ta cần phải hiểu rằng, tất cả những giải pháp giảm thiểu rác thải xả ra ngoài môi trường đều chỉ mang tính tương đối, kể cả Ecobrick. Theo đó, bạn Huyền Nguyễn – thành viên câu lạc bộ Les Pas Verts chia sẻ: “Thực tế thì mục đích sử dụng Ecobrick hiện tại của chúng mình chủ yếu mang tính giáo dục, để rồi khi mọi người nhìn vào sẽ hiểu rằng số lượng rác bản thân và gia đình thải ra nhiều như thế nào, xử lí khó khăn làm sao”. Gạch sinh thái không phải chiếc chìa khóa tối ưu như mọi người vẫn hay lầm tưởng, hay chăng nó chỉ là phương án giải quyết cuối cùng khi không thể tiếp tục tái sử dụng đồ nhựa và nilon. Có chung quan điểm với Huyền Nguyễn, Lê Ngọc Như Quỳnh – sinh viên năm ba Học viện Tài chính nói: “Thật phung phí sức lực và thời gian nếu coi mục đích làm gạch eco là để xây nhà, xây vườn hoa…Đối với bản thân mình, nó cũng chỉ là tạm thời nhét chỗ nhựa ấy vào một góc, “chữa cháy” cho hậu quả khủng khiếp do chính con người tạo ra để chờ cách giải quyết triệt để hơn.”

Những buổi ngoại khóa làm gạch ecobrick của CLB Les Pas Verts nhằm giáo dục trẻ em về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường (Ảnh: Les Pas Verts)

Cũng có nhiều cá nhân đang hiểu nhầm việc vận động làm gạch sinh thái đồng nghĩa tạo ra càng nhiều càng tốt, nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Chị Nguyễn Ngọc Xuân – sinh sống tại quận Nam Từ Liêm, Hà Nội cho biết: “Mình giới thiệu, chia sẻ nó cho bạn bè, gia đình trước nhất, chủ yếu giúp bản thân và mọi người quản lí lượng rác thải gây ảnh hưởng xấu cho môi trường sống. Chẳng ai muốn lúc nào nhà cũng chất đầy rác để rồi phải cất công đè nén vào chai nhựa cả, không còn túi bóng, nilon làm gạch eco vẫn là tốt nhất”. Chúng ta thấy các phương tiện truyền thông nhắc nhiều về viên gạch sinh thái, khen chê đều có nhưng ít khi đề ra phương án tối ưu, dẫn đến những lầm tưởng tai hại về một giải pháp bảo vệ môi trường bền vững.

Không thể phủ nhận với Ecobrick, chúng ta có thể tái chế nhựa không phân hủy thành những sản phẩm tiện dụng thế nhưng nó chẳng hề bền vững để duy trì một cuộc sống xanh cho bạn và gia đình. Phải chăng đã đến lúc chúng ta nhìn thẳng vào thực tế ô nhiễm môi trường và tự giác giảm thiểu rác thải do chính mình tạo ra?

Hà Linh – Hương Giang

 

 

 

 

 

 

 

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Biến đổi khí hậu

SẦU RIÊNG MIỀN TÂY QUA MÙA HẠN, MẶN

Published

on

By

Hạn, mặn năm 2020, nhiều nông dân trồng sầu riêng ở miền Tây chịu thiệt hại kép “thất mùa- mất giá”. Tuy nhiên, vẫn còn đó những điểm sáng vượt qua nỗi “sầu chung”.

 

 

Xâm nhập mặn, thiếu nước tưới đã khiến nhiều diện tích vườn sầu riêng thất trắng.

Hiện trạng vùng sầu riêng Cai Lậy – Tiền Giang sau hạn mặn.

 

Nhiều nông dân đành bấm bụng đốn bỏ vườn sầu riêng vì không thể phục hồi, có để lại cũng nhìn cây chịu chết.

 

Không ít nhà vườn ở Cù lao Dài (Vũng Liêm) – nơi được xem là thủ phủ sầu riêng của tỉnh Vĩnh Long đã phải thuê người đốn bỏ cả vườn sầu riêng hàng chục năm tuổi.

 

Chú Võ Văn Lịnh (75 tuổi, xã Quới Thiện – Vũng Liêm) bên gốc sầu riêng gần 30 năm tuổi vừa đốn hạ

Chú Nguyễn Văn Thanh (thị trấn Chợ Lách – Bến Tre) buồn bã bên vườn sầu riêng chết.

Trong hoàn cảnh sầu riêng – rầu chung, vẫn có những vườn sầu riêng xanh tươi giữa mùa hạn, mặn.Chú Phan Châu Giản (thị trấn Chợ Lách – Bến Tre) kiên trì chăm sóc vườn sầu riêng hữu cơ. “Nhờ chủ động ngăn mặn, trữ ngọt, canh tác hữu cơ nên vườn vẫn xanh tốt, bán được giá, năm tới tui sẽ tiến tới bao trái sầu riêng”.

Chú Phan Châu Giản (thị trấn Chợ Lách – Bến Tre) vui với sầu riêng hữu cơ được giá trong mùa mặn

Trong khi chờ ngành chức năng có những giải pháp căn cơ, nhà vườn đã vượt khó, tự cứu mình theo cách của họ.

 

Thực hiện:

Kim Phụng – Cao Huyền – Kim Hồng – Thúy Hằng – Phạm Phong – Trần Phong – Kim Thoa – Dương Tuyển – Thùy Linh – Thành Đạt – Kiều Duyên

Continue Reading

Biến đổi khí hậu

Quê hương bạn sẽ nóng trong bao nhiêu thập kỉ tiếp theo?

Khi tôi còn trẻ vào mỗi tháng 8, gia đình tôi thường chuẩn bị đồ đạc để du lịch và lái xe bốn giờ trên Dãy núi Cascade từ khu vực Seattle đến Trung tâm Washington nơi nhiệt độ cao hơn.

Published

on

By

Nó không phải là Seattle và vùng lân cận đã không được trải qua nhiệt độ cao trong mùa hè vài tuần một năm bởi nó bị chi phối bởi mưa phùn. Mùa hè Puget Sound thật ấm áp khác với Seattle, đó là lý do tại sao cho đến ngày nay Seattle là thành phố có máy lạnh ít nhất ở Hoa Kỳ. ( Cứ ba ngôi nhà mới có một ngôi nhà có điều hoà)
Những nhu cầu kỳ nghỉ gia đình đã dành tạo nên một khu nghỉ mát ven hồ ở miền Trung Washington – khô và nóng ở miền Trung Washington – là những kinh nghiệm đầu tiên của tôi với nhiệt độ trên 90 độ. Đôi khi, họ đã vượt qua 100. Nói một cách mỉa mai, đó là một thế giới hoàn toàn khác từ nơi tôi đến – Vùng đất của những năm 70.
Những ngày này, gia đình tôi đã phần lớn dừng việc thực hiện chuyến hành hương mùa hè hàng năm trên khắp Cascades. Có nhiều lý do ,một trong số đó, như mẹ tôi đã giải thích cho tôi trong khi tôi đến thăm vào đầu mùa hè này sau một làn sóng nhiệt ở vùng Tây Bắc, là vì nhiệt độ cao ở miền Trung Washington. Tại sao phải lái xe qua các ngọn núi thông qua một cảnh quan cháy rừng cháy khi bạn có thể trải nghiệm thời tiết dễ chịu hơn ở nhà?
“Chúng tôi đến đó mỗi mùa hè bởi vì một phần  là nó nóng hơn rất nhiều so với nhà,” cô nói. “Bây giờ nó nóng như thế này đây.”
Cô ấy có một điểm. Và khi cô ấy nói với tôi điều này, tôi không thể không nhận ra tôi cảm thấy lạ lùng như thế nào khi tôi đang ở trong ngôi nhà thời thơ ấu của tôi – ngôi nhà nhỏ xíu mà bố mẹ tôi đã sống trong hơn 40 năm. Sau khi đổ mồ hôi qua đợt nóng kỷ lục hè năm ngoái, cha mẹ tôi  – đã làm điều không thể tưởng tượng được: họ đã lắp đặt điều hoà nhiệt độ.
Lò sưởi đã bật
Quê hương của tôi không phải là thành phố duy nhất dần dần trở nên nóng hơn trong vài thập kỷ qua.
Một hình ảnh tương tác mới được xuất bản bởi New York Times hợp tác với Phòng thí nghiệm tác động khí hậu sử dụng dữ liệu khí hậu lịch sử và dự báo khí hậu địa phương để biểu đồ số ngày trung bình mỗi năm mà nhiệt độ đã đạt đến 90 độ F ở nơi bạn sống.
Đơn giản chỉ cần gắn vào năm sinh của bạn và quê hương của bạn để so sánh sự nóng hơn bây giờ và sự nóng hơn nó dự kiến sẽ trở thành vào cuối thế kỷ.
Khi tôi nhập dữ liệu của tôi thông qua thành phố New York, tôi trình bày với một nghiêm túc, với việc thành phố này đã nóng lên.
Năm 1980, khu vực thành phố New York có thể mong đợi khoảng tám ngày mỗi năm là nhiệt độ đạt đến 90 độ hoặc cao hơn. Ngày nay, người dân New York có thể biết rằng nhiệt độ có thể chạm mức 90 khoảng 11 ngày mỗi năm. Nếu tôi vẫn còn sống trong Big Apple thì khi tôi 80 tuổi tôi sẽ phải chịu đựng 27 ngày “rất nóng” mỗi năm với phạm vi trung bình từ 16 đến 34 ngày.
Đó là một tình huống tương tự, ngày càng khốc liệt ở một thành phố khác mà tôi từng sốn, Los Angeles. Lần này, tôi đã thêm 15 năm vào tuổi thực tế của mình và gắn vào năm sinh của tôi là năm 1965 (tập dữ liệu chỉ đạt đến năm 1960). Năm đó, cư dân LA có thể cảm nhận 56 ngày mỗi năm đạt 90 độ hoặc cao hơn. Ngày nay, con số đó đã tăng lên 67 ngày mỗi năm và dự kiến sẽ tăng lên 82 ngày so với 90 điểm cộng thêm hàng năm vào năm 2045.
Những dự báo này (được tối ưu) được trích xuất từ dữ liệu cho rằng các quốc gia sẽ có thể hạn chế phát thải khí nhà kính phù hợp với cam kết của Hiệp định Paris ban đầu. (Theo một báo cáo mới, Mỹ  thiếu một phần ba cam kết của mình mặc dù những nỗ lực tốt nhất của các thành phố và tiểu bang thậm chí là tổng thống Myc cũng đã nghĩa vụ của mình … Vì vậy, ở những quốc gia thất bại trong việc hạn chế khí thải, thật dễ dàng để tưởng tượng rằng số ngày siêu nóng sẽ cao hơn nhiều lần.
Độ ẩm, sức khỏe và sự gia tăng của ‘ngày nóng’
Theo phân tích của tờ Times (một nhà văn gọi nó là “một cái nhìn thực sự hữu ích về sự kinh khủng sắp xảy ra với chúng tôi”), đó là những thành phố nóng sẽ trở nên khó chịu hơn theo cấp số nhân.
Ví dụ là Jakarta, đã trải qua trung bình 153 ngày mỗi năm với nhiệt độ 90 độ hoặc cao hơn vào năm 1960. Ngày nay, con số này trung bình là 235 ngày mỗi năm. Vào cuối thế kỷ này, gần như mỗi ngày trong toàn bộ năm dương lịch sẽ có nhiệt độ 90 độ hoặc nóng hơn. Đó là một tình huống tương tự ở New Delhi, một thành phố bị ô nhiễm ngột ngạt, trải qua sáu tháng nhiệt độ sẽ được cộng thêm 90 độ mỗi năm. Vào cuối thế kỷ này, con số đó dự kiến sẽ tăng lên đến tám tháng.
Ở Paris, một thành phố luôn có gió nhẹ nhưng vẫn phải giải quyết biến đổi khí hậu dưới sự lãnh đạo của Thị trưởng Anne Hidalgo, không có gì bất thường khi có một ngày 90 độ vào năm 1960. Bây giờ, ba ngày nóng như vậy sẽ là điều bình thường. Đến năm 2040, Paris sẽ bị nóng như vậy khoảng 5 ngày mỗi năm.
Kelley McCusker, một nhà khoa học khí hậu thuộc nhóm Rhodium , nói với tờ Times rằng độ ẩm ảnh hưởng đến việc nóng lên và đóng một vai trò quan trọng trong việc đối phó với nhiệt độ tăng dần .
McCusker giải thích: “Một yếu tố rất quan trọng đối với cách mà con người trải nghiệm sức nóng là độ ẩm của nó”. “Nếu nó cũng ẩm ướt, con người không thể đổ mồ hôi dễ dàng, và chúng ta không thể hạ nhiệt cơ thể một cách hiệu quả.”
Trẻ em, người cao tuổi, những người mắc bệnh mãn tính và những người có thu nhập thấp dễ bị tổn thương nhất do những ảnh hưởng xấu của các đợt nóng tăng dần.
Trong một bài báo có liên quan, tờ Times cũng báo cáo về  “ngày nắng nóng” đang trên đà vượt qua những ngày tuyết ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ vì ngày càng có nhiều  khu vực phải vật lộn với nhiệt độ cực đoan tác động đến sức khoẻ của học sinh. Trong các trường thiếu điều hòa, việc hủy bỏ các hoạt động sau giờ học đã trở thành điều nên làm vào tháng Chín. (Tháng 9 này có thể sẽ nóng hơn đáng kể so với mức trung bình theo dự đoán của Trung tâm dự báo khí hậu của Đại dương và Khí quyển Quốc gia).
McCusker cũng lưu ý rằng sự tăng vọt nhiệt độ lên trong những ngày siêu nóng sẽ là khinh khủng nhất – và có khả năng gây chết người – ở những thành phố không được trang bị để đối phó với những thời tiết như vậy. Giống như Seattle, hoặc Montreal, một thành phố khác, nơi có ít điều hoà nhiệt độ. Tại các thành phố như Phoenix, nơi cư dân quen với việc tồn tại trong các bong bóng kiểm soát khí hậu cho những khoảng thời gian dài trong năm, thời gian nóng cực đoan sẽ lâu hơn và mạnh hơn. Vào ngày 23 tháng 7, Sân bay Quốc tế Phoenix Sky Harbor ghi lại kỷ lục 115 độ . (Năm 1960, Phoenix trải qua 154 ngày rất nóng, vào cuối thế kỷ này, con số này dự kiến sẽ nhảy về phía Bắc 180 ngày mỗi năm)
Phát triển nhanh chóng và bùng nổ kinh tế, Dallas là một thị trấn nhận thức được sự nóng lên ngày càng nhanh của nó. Một thành phố sắc màu rực rỡ với các tòa nhà bê tông , hiệu ứng đảo nhiệt đô thị là sâu sắc ở đây – không có thành phố nào khác của Mỹ với dân số hơn 1 triệu, ngoài Phoenix và Phoenix cũng đang nóng lên với tốc độ nhanh hơn. Theo dữ liệu lịch sử được thu thập bởi Phòng thí nghiệm tác động khí hậu, Dallas trải qua 98 ngày 90 độ hoặc thời tiết nóng hơn vào năm 1960. Mặc dù số ngày siêu nóng giảm vào năm 1980, ngày nay người dân Dallas sẽ phải hứng chịu tới 106 ngày siêu nóng mỗi năm. Vào cuối thế kỷ này, nhiệt độ sẽ đạt ngưỡng 90 trong khoảng ba tháng trong năm ở thành phố đông dân thứ ba của bang Texas.
Cynthia Rosenzweig, người đứng đầu Nhóm tác động khí hậu tại Viện nghiên cứu vũ trụ Goddard của NASA, cho biết: “Nhiệt độ ngày càng nóng trên thế giới mang lại những tác động trực tiếp và nguy hiểm đến con người và các hệ thống mà chúng ta phụ thuộc. “Thực phẩm, nước, năng lượng, giao thông vận tải và hệ sinh thái sẽ bị ảnh hưởng cả ở các thành phố và quốc gia.  Ở nhiệt độ cao sức khoẻ sẽ dễ bị tấn công và bị tổn thương nhất”.
Sau khi bạn đã gắn năm sinh vào quê hương của mình – hoặc thành phố hiện tại – vào đồ họa tương tác của Times, hãy đi đến Phòng thí nghiệm tác động khí hậu để tìm hiểu thêmvề phương pháp đằng sau các ước tính.
Quê hương của bạn có trải qua những ngày rất nóng trung bình kể từ khi bạn được sinh ra – và nó có dự kiến sẽ trở nên nhiều hơn trong những năm tiếp theo không?
Mai Trang (biên dịch)

 

 

Continue Reading

Biến đổi khí hậu

Ô nhiễm không khí ngày càng trầm trọng do biến đổi khí hậu

Published

on

By

Chưa bao giờ như bây giờ, chúng ta lại đối mặt với vấn đề ô nhiễm không khí trầm trọng đến như thế. Từ ngoài đường tới trong nhà, nơi làm việc,…Không thể phủ nhận rằng, biến đổi khí hậu đang gây ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng không khí, thứ duy trì sự sống của con người.

“Bụi hóa” đô thị

Những năm trở lại đây, Hà Nội luôn xuất hiện những ngày mù mịt sương từ sáng sớm tới chiều muộn, nhưng cái âm u có vẻ lạ lùng khi nắng đã lên mà tiết trời vẫn xám xịt một màu. Con người cảm thấy mệt mỏi mỗi khi  ra khỏi nhà, kể cả những ai che chắn kỹ càng nhất, cũng đều nhận thấy nhiều hạt nhỏ li ti vướng mắc trong không khí, chạm rát vào các giác quan nhạy cảm.

Người ta không còn có thể làm ngơ trước những cảnh báo do tổ chức Y tế thế giới (WHO) đưa ra khi rõ ràng một phần nguyên nhân dẫn đến tình trạng sương mù ngập trời Hà Nội đến từ khói bụi. Những hạt bụi siêu mịn 2,5 PM có kích thước tương đương vi khuẩn chiếm mật độ dày đặc trong 1m2 không khí được đánh giá vô cùng nguy hiểm nếu đi sâu và lắng đọng vào cơ thể, gây ra tổn thương chức năng của phổi.

Nguồn WHO, Tổ chức năng lượng Quốc tế (IEA), Business Insider

Kết quả phân tích cho thấy, chỉ số AQI trung bình nửa đầu năm là 106, nồng độ bụi PM 2,5 là 42,6, số ngày có nồng độ bụi PM 2,5 trung bình vượt quá tiêu chuẩn Quốc tế là 139 ngày, vượt quá quy chuẩn Quốc gia là 47 ngày. Số giờ không khí gây hại tới sức khỏe chiếm xấp xỉ 46%. Đặc biêt có những lúc không khí thủ đô được xếp vào nhóm thiếu lành mạnh, nằm trong top 10 thành phố ô nhiễm nhất thế giới, và nếu với tình trạng hiện tại, chúng ta sẽ “bắt kịp” đô thị đang dẫn đầu – Bắc Kinh (Trung Quốc )

Hà Nội là thành phố đứng thứ 2 thế giới về mức độ ô nhiễm

Lớp sương bụi siêu mịn xuất hiện với tần suất dày đặc; chỉ số đo lường đạt ngưỡng báo động, có ngày lên tới 207, 208; những ca nhập viện vì mắc các chứng bệnh liên quan đến đường hô hấp ngày càng nhiều phải chăng là dấu hiệu chứng minh thông tin xếp hạng về chất lượng không khí tại Hà Nội là chính xác.

Đưa ra ý kiến cho vấn đề này, TS. Hoàng Dương Tùng – Nguyên Phó tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường khẳng định Hà Nội không ô nhiễm nặng như Bắc Kinh. Vì chất lượng không khí của mỗi khu vực tại mỗi thời điểm cụ thể khác nhau và tùy thuộc vào nhiều yếu tố (nguồn thải, hướng gió, tốc độ gió, mật độ dân số tại khu vực). Chỉ có kết quả quan trắc công khai tại từng điểm đo mới có thể cho biết hiện trạng không khí ở từng điểm.

PGS.TS Nguyễn Văn Sơn – Phó viện trưởng Viện sức khỏe Nghề nghiệp và Môi trường bộ Y tế cũng cho hay, “Như chúng ta biết, hoạt động giao thông ở đô thị ngày một tăng, hiện tại ở TP. Hà Nội có hơn 5 triệu chiếc xe máy không có kiểm soát chất lượng, không có đăng kiểm. Nhiều xe cũ mấy chục năm vẫn chạy, hoạt động gây khói đen xả ra môi trường, đây là tác nhân gây ô nhiễm chính chiếm 60-70% tùy theo thành phố. Thêm nữa, xung quanh Hà Nội có rất nhiều khu chế xuất công nghiệp, cùng thói quen đốt rơm rạ, rác thải tại các khu vực ven nội thành và ngoại thành. Thêm nữa, môi trường trong nhà ẩm thấp sẽ tự động phát thải vi khuẩn, hoạt động vi sinh càng tăng, chỉ số nhiễm độc càng lớn.”

Đây không phải lần đầu tiên Việt Nam nhận được những cảnh báo về vấn đề ô nhiễm không khí, nhưng nếu Bắc Kinh đang đưa ra nhiều biện pháp đối phó như giảm bớt một số nhà máy, hạn chế số xe hơi lưu thông trên đường trong thời gian nhất định, đồng thời, tăng cường hệ thống chuyên chở công cộng, khuyến cáo người dân hạn chế các hoạt động ngoài trời, …vào các ngày ô nhiễm nghiêm trọng, thì chỉ số AQI ở nước ta vẫn tiếp tục tăng, không chỉ Hà Nội, Hồ Chí Minh, mà còn Cần Thơ, Hải Phòng và sắp tới có thể nặng hơn Bắc Kinh. – TS. Hoàng Dương Tùng kết luận.

Thế nào là một đô thị đáng sống?

Ước tính mỗi năm trên thế giới có 7 triệu ca chết vì ô nhiễm không khí, vì những căn bệnh có thể dễ dàng cướp đi mạng sống con người chỉ bằng một cơn co thắt như hen suyễn, suy hô hấp, tim mạch đến ung thư được ủ bụi từ lâu trong cơ thể.

Chúng ta nói rất nhiều đến các biện pháp trực tiếp, gián tiếp, ngắn hạn và dài hạn để cải thiện chất lượng không khí như đẩy xa các khu công nghiệp ra khỏi thành phố, thay thế trang thiết bị hiện đại, giảm mật độ phương tiện tham gia giao thông…vv nhưng xét tới cùng, thay đổi tư duy của người dân mới chính là giải pháp dài hạn nhất cho chính mối nguy đang ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của họ. Như việc kiểm tra những chỉ số thông tin về chất lượng không khí một ngày để tránh ra khỏi nhà vào những khoảng thời gian có hại, đi bộ hoặc xe đạp thay vì chạy xe máy đến cơ quan, trang bị khẩu trang chuyên dụng, nhắc nhở những người xung quanh.

“Thế nào là một đô thị đáng sống?”, có lẽ đơn giản chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy bầu trời xanh, hít căng lòng ngực làn khí trong lành, nhìn quanh thấy người già, người trẻ nói cười hạnh phúc.

Hương Giang

 

 

 

 

 

 

 

 

Continue Reading

Nổi Bật