Connect with us

Âm nhạc

Người giữ gìn làn điệu dân ca

Nghệ sĩ Minh Thiện quê ở Bắc Ninh cái nôi của quê hương Quan họ. Chị vào định cư tại xã Tân Hòa – Huyện Đồng Phú – Bình Phước năm 1993.

Published

on

nghệ sĩ Minh Thiện luôn đau đáu với sự nghiệp giữ gìn làn điệu dân ca

Năm 2019 nghệ sĩ Minh Thiện được Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam tặng kỷ niệm chương 20 năm vì sự nghiệp văn học nghệ thuật.

 

"Vang - Rền - Nền - Nảy" làm nên thương hiệu của nghệ sĩ Minh Thiện suốt 20 năm đi hát dân ca

“Vang – Rền – Nền – Nảy” làm nên thương hiệu của nghệ sĩ Minh Thiện suốt 20 năm đi hát dân ca

 

 

Văn nghệ – Giải trí – Quốc tế & Nhà in

 

 

 

 

 

 

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Âm nhạc

Chìa khóa thành công của nhóm nhạc hàng đầu BTS

Published

on

By

 

Là nghệ sĩ Hàn Quốc đầu tiên giành hai giải thưởng tại Billboard Music Awards, BTS liên tục thiết lập thêm nhiều kỷ lục mới, đưa nền âm nhạc đại chúng Hàn Quốc vươn tầm thế giới. Vậy đâu là những yếu tố đã tạo nên thành công của nhóm nhạc nam hàng đầu này?

 

Âm nhạc cá tính vượt lên định kiến

Từ những ngày đầu ra mắt năm 2013, BTS vẫn luôn tập trung vào thể loại Hip-hop, một thể loại khá kén người nghe ở Hàn Quốc. Lúc bấy giờ, đa số các nhóm nhạc thần tượng đều theo đuổi dòng nhạc đại chúng với giai điệu bắt tai, dễ nghe dễ thuộc phù hợp với thị hiếu của phần đông khán giả. Không bị ảnh hưởng bởi các yếu tố thị trường, BTS vẫn kiên định với thể loại âm nhạc mà mình đã chọn. Và đặc biệt, họ luôn nỗ lực trau dồi và tìm hiểu về nguồn gốc của Hip-hop để có thể truyền tải nó một cách tốt nhất.

Hình tượng mà BTS thể hiện tương đối khác nhau qua từng album nhưng vẫn giữ được một sự liên kết nhất định. Từ “những cậu thiếu niên chống đối” muốn đập tan mọi ràng buộc để theo đuổi ước mơ, lý tưởng cho đến những chàng trai trẻ vượt qua nỗi đau, sự mất mát và tổn thương để kiếm tìm và lưu giữ “những khoảnh khắc tươi đẹp nhất của cuộc đời”,…

Vào thời điểm ra mắt, BTS đã vấp phải vô số những lời chỉ trích từ phía cư dân mạng Hàn Quốc về tên nhóm, hình tượng âm nhạc, năng lực và cả ngoại hình của các thành viên. Thậm chí họ còn nhận được những lời “trù ẻo” ác ý rằng nhóm sẽ sớm đi đến đường cùng và giải tán… Nhưng sau tất cả, bảy chàng trai đã cùng nhau vượt qua mọi định kiến, dùng chính âm nhạc để chứng tỏ cho thế giới thấy những gì mà người ta phán xét về họ là hoàn toàn sai.

Âm nhạc truyền tải những thông điệp đẹp

Bên cạnh giai điệu, ca từ chính là yếu tố tạo nên sức hút đặc biệt trong âm nhạc của BTS. Ngay từ những ngày đầu ra mắt, thông điệp gửi gắm trong từng bài nhạc luôn là điều được nhóm cực kì chăm chút.

“No More Dream” nhắn nhủ các bạn trẻ hãy tìm kiếm và theo đuổi ước mơ của riêng mình thay vì đi theo lối mòn đã được vạch sẵn.

“N.O” đề cập đến căn bệnh thành tích và việc chạy đua theo điểm số đã biến học sinh trở thành “những cỗ máy học”, đồng thời thức tỉnh giới trẻ hãy thoát khỏi giấc mơ của người khác.

“Epiphany” kêu gọi mỗi người hãy biết yêu thương và trân trọng chính bản thân.

Mỗi ca khúc của BTS đều ẩn chứa một thông điệp ý nghĩa bên trong. Đây cũng chính là lý do họ được mệnh danh là nhóm nhạc truyền cảm hứng cho giới trẻ.

Tài năng vượt trội và nhân cách “vàng”

Cho đến thời điểm hiện tại, có lẽ không còn một ai có thể nghi ngờ tài năng của BTS khi trong đội hình của họ có những nhà sản xuất tài năng – những rapper có thể mang hiện thực đặt vào bài hát; có những vũ công xuất sắc và cả dàn vocal “không phải dạng vừa”. Trong tất cả các album của mình, các thành viên đều trực tiếp tham gia vào quá trình sản xuất. BTS luôn mang đến cho khán giả những màn trình diễn hoàn hảo với những màn vũ đạo đồng đều có độ khó cao cùng khả năng hát live tuyệt vời.

Sân khấu “Idol” trên nền nhạc truyền thống vô cùng ấn tượng của BTS tại Lễ trao giải MMA 2018

(Cre: Jinminddeok)

Nhân cách “vàng” cũng là điều mà người ta thường đề cập đến khi nhắc về nhóm. Trong suốt 5 năm hoạt động, bảy chàng trai luôn nói không với scandal và tập trung hết mình cho âm nhạc. Nhóm luôn thể hiện thái độ tôn trọng đối với tiền bối, cũng như vô cùng lịch thiệp với các hậu bối. Từ các chương trình âm nhạc hàng tuần đến những lễ trao giải lớn, BTS thường được các nhân viên nhà đài và staff khen ngợi là nhóm nhạc lễ độ và rất chuyên nghiệp khi làm việc.

Luôn kết nối với Fan

BTS luôn gắn kết với cộng đồng người hâm mộ của họ – A.R.M.Y mọi lúc và bằng vô vàn các cách khác nhau. Họ sử dụng triệt để các trang mạng xã hội để kết nối với Fan. Các A.R.M.Y chắc hẳn không bao giờ cảm thấy buồn chán khi hàng ngày đều có thể cập nhật những thông tin về thần tượng của mình qua Twitter hay Fancafe. Với Youtube là những music video ý nghĩa, những thước phim hậu trường Bangtan Bomb thú vị; trên V LIVE họ có Run! BTS và Bon Voyage,…

BTS cũng được cộng đồng fan K-Pop xứng danh là một trong những nhóm nhạc “nhiều muối” nhất K-Pop. Trên sân khấu, họ là những người nghệ sĩ luôn mang đến những màn trình diễn tốt nhất, dưới sân khấu, họ là những chàng trai tuổi 20 hài hước, nghịch ngợm và vui vẻ. BTS không ngần ngại cho người hâm mộ thấy hình ảnh thường ngày của họ trong các chương trình giải trí hay các gameshow mà họ tham gia.

Các chàng trai luôn biết ơn người hâm mộ và không bao giờ quên xướng tên A.R.M.Y mỗi khi nhận được giải thưởng hay thiết lập thêm một kỷ lục mới.

BTS phát biểu nhận giải Top Social Artist tại Billboard Music Awards 2018

(Cre: Swaggie Team 1)

7 Người  + Cùng nhau = BTS

BTS đạt giải Artist Of The Year tại lễ trao giải MAMA 2018 

Ngày 14 tháng 12 vừa qua, BTS đã vinh dự được xướng tên ở cả hai hạng mục “Nghệ sĩ của năm” và “Album của năm” tại lễ trao giải Mnet Asian Music Awards 2018 (MAMA 2018) được tổ chức tại HongKong. Đây là năm thứ ba liên tiếp họ nhận được những giải thưởng cao quý nhất tại lễ trao giải lớn này. Trong giây phút nhận giải đầy xúc động, anh cả của BTS – Jin đã có những chia sẻ bất ngờ về những khủng hoảng mà nhóm đã phải trải qua trước đó. Anh cho biết vào đầu năm nay, các thành viên đã phải trải qua những đấu tranh về mặt tinh thần, thậm chí họ đã từng nghĩ tới việc sẽ tan rã. Thật may mắn là cuối cùng họ đã quyết định bước tiếp cùng nhau. Một team đồng đội luôn thể hiện teamwork tốt dù cho bản thân họ có những khác biệt lớn đến thế nào. Và BTS luôn thể hiện tốt sự đồng điệu đến không ngờ của họ, dù là trên sân khấu hay ngoài đời thực. Con đường thành công của BTS chưa bao giờ bằng phẳng. Trước kia và bây giờ vẫn vậy, luôn đồng hành cùng nhau chính là sức mạnh giúp cho bảy chàng trai vượt qua mọi định kiến, thậm chí là vượt qua chính mình để có được những thành công vang dội như ngày hôm nay.

http://

Thúy Nguyễn

Continue Reading

Âm nhạc

Ca sĩ Hữu Tuấn: “Ngày nhỏ mình đi hát để mưu sinh kiếm sống…”

Published

on

By

Được khán giả yêu mến với vẻ đẹp chân chất từ giọng ca đến sự giản dị, thật thà trong đời thường,  ca sĩ trẻ Trần Hữu Tuấn được ví như cơn gió lạ bởi một chất giọng ngọt ngào, luyến láy tinh tế kèm với tài thổi sáo trúc đặc biệt trong dòng nhạc Dân gian…

Hiện là ca sĩ trẻ của nền âm nhạc Việt Nam đồng thời là người thầy trên các giảng đường âm nhạc, Trần Hữu Tuấn – sinh năm 1990 được sinh ra và lớn lên tại làng quê nghèo ven biển xã Quảng Thái, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Từ nhỏ đã theo cha ra biển kéo lưới, bôn ba khắp nơi với đủ các thứ nghề từ đánh giày, bán kẹo, hát đám cưới… để mưu sinh, nhưng bằng chính niềm đam mê ca hát của mình, anh đã không chùn bước trước hoàn cảnh, xây dựng tương lai của bản than bằng chính tài năng thiên phú…

Nam ca sĩ Trần Hữu Tuấn

Trần Hữu Tuấn đến với âm nhạc từ những ngày còn nhỏ, khi là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, vào các dịp phong trào của trường anh luôn đăng kí với những tiết mục âm nhạc khiến thầy, cô và các bạn cùng trang lứa ngưỡng mộ. Vào những dịp hè, Hữu Tuấn theo bạn bè ra Hà Nội bán kẹo để kiếm tiền mua sách học. Lớn hơn một chút, Tuấn lại theo bạn vào Sài Gòn bán báo, sách tử vi, đi đánh giày… Lên cấp 3, Tuấn đi hát, thổi sáo ở các quán cà phê, các quán nhậu. Hữu Tuấn nhớ lại: “Ngày nhỏ mình đi hát chủ yếu là để mưu sinh phụ với gia đình, tuy mệt nhọc nhưng lúc nào cũng được hát nên cảm thấy rất vui”.

Được biết, cả gia đình chàng ca sĩ trẻ đều có năng khiếu thổi sáo nhưng mỗi người lựa chọn con đường đi riêng và chỉ có hai anh em Hữu Tuấn, Hữu Kiên theo đuổi nghệ thuật. “Tuổi ấu thơ tuy thiếu thốn vật chất nhưng đầy ắp tình thương, thêm tố chất nghệ sĩ của cả gia đình đã trở thành điểm tựa để Hữu Tuấn quyết định chọn theo đuổi nghệ thuật cho con đường lập nghiệp lâu dài” – Hữu Tuấn chia sẻ.

Bài hát Quê mẹ thể hiện bằng màn sáo trúc của ca sĩ  Hữu Tuấn

Được khán giả yêu mến với vẻ đẹp chân chất từ giọng ca đến sự giản dị, thật thà trong giao tiếp đời thường,  ca sĩ trẻ Trần Hữu Tuấn được ví như cơn gió lạ bởi một chất giọng ngọt ngào, luyến láy tinh tế kèm với tài thổi sáo trúc đặc biệt trong dòng nhạc Dân gian…

Khi người ta tuổi càng lớn, càng từng trải, thì lòng càng hướng về dân ca và dòng nhạc dân gian. Nhưng với giới trẻ thì không phải như vậy, cũng chính vì thế mà thành quả Hữu Tuấn đạt được trong những năm vừa qua không phải ca sĩ trẻ nào cũng may mắn có được!

Hữu Tuấn hạnh phúc khi được theo đuổi đam mê của mình

Hữu Tuấn vừa là ca sĩ, vừa là người thầy trên những giảng đường âm nhạc với hơn 4 năm giảng dạy chuyên nghiệp tại nhiều nơi và sự trải nghiệm thực tiễn dày dạn trên rất nhiều những sân khấu lớn. Hữu Tuấn luôn sắp xếp công việc của mình thật chu đáo, chặt chẽ để vừa có thể thõa sức với đam mê, vừa có thể “truyền lửa cho các bạn trẻ say với âm nhạc” mà vẫn cân bằng được cuộc sống thường ngày, bởi “còn gì tuyệt vời hơn khi được theo đuổi sự nghiệp bằng chính đam mê” – Hữu Tuấn chia sẻ về niềm hạnh phúc.

Cùng nhìn lại chặng đường vượt khó theo đuổi đam mê ca hát của Hữu Tuấn và những “trái ngọt” anh gặt hái được trong những năm vừa qua.

Vừa rồi, ca sĩ Hữu Tuấn cùng ca sĩ Bùi Thúy – cặp đôi “Tuyệt đỉnh song ca” đã chào sân làng nhạc bằng MV đầu tay mang tên “Giai điệu tình quê” với 12 ca khúc hát về quê hương nhằm tri ân khán giả. Sắp tới, hai ca sĩ trẻ tiếp tục ra mắt Phim nhạc “Cưới”với nhiều cảnh quay ở nhiều địa phương khác nhau, hứa hẹn sẽ mang đến cho khán giả những cảm xúc chân thật nhất…

Uông Thị Linh – Báo mạng điện tử K35

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Continue Reading

Âm nhạc

Sân khấu của tình thương

Published

on

Longform: https://sway.office.com/1uY27HwpsSYjBLLh?ref=Link&fbclid=IwAR3HsytELjB_Z8rnvtDLKodR7fxn7_uIDiptuaUGXTrPSklLT49we8tVGcE

Chiều chiều, khi mọi người dân tất bật trở về nhà thì có một chuyến xe khởi hành bắt đầu ngày làm việc. Trong cốp xe chất đầy những phông bạt, đèn pha, khăn phủ,… cùng mấy thùng nhôm dán chữ đỏ ngoài: Hòm từ thiện. Điểm đến của chuyến đi là một sân khấu nhỏ – nơi tiếng hát hòa giữa dòng người vội vã đi về.

Trăn trở từ tiếng hát rong

Sinh ra và lớn lên giữa thời lửa đạn chiến tranh (1956), ông Đỗ Trắc Lộc cũng có một thời hoa lửa như bao người cùng thế hệ. Từng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, ông hiểu rõ những mất mát kinh hoàng về sức khỏe mà người lính phải trải qua. Đặc biệt, ảnh hưởng từ chất độc màu da cam có thể kéo dài đến thế hệ thứ 2, thứ 3.

Trở về từ chiến trường, ông Lộc theo nghề viết lách. Nhân vật trong các sáng tác của người lính năm nào thường là các cảnh đời cơ cực, khó khăn trong cuộc sống.

“Văn là người” – đại văn hào Macxin Gorki từng nhận định như vậy. Và có thể nói thêm rằng: Văn vận vào người. Cuộc sống sau này của ông như một định mệnh, gắn liền với những thân phận chẳng vẹn lành.

Ông Lộc vẫn nhớ khoảng năm 1996 – 1997, ông vừa tốt nghiệp khoa sáng tác văn học. Một buổi chiều đi dạo, ông bất ngờ gặp 3 đứa trẻ hát rong. Bài “Tình cha” mà chúng hát lay động cả tâm can người lính già. Ông đã đi qua một đoạn mà rồi như có ai thôi thúc, ông quay lại móc túi cho mỗi đứa nhỏ một tờ tiền.

Trở về nhà, những ý nghĩ đầu tiên về một sân khấu dành cho những đứa trẻ khuyết tật có khả năng nghệ thuật đã nhen lên trong đầu ông. Có chút khả năng đàn hát, ông đi khắp nơi tập hợp một sân khấu của riêng mình. Hà Nội thời đó chưa hề có những hoạt động như thế nên khi ông đề xuất, những lãnh đạo của thành phố đều bày tỏ sự ủng hộ.

Tối lên đèn là lúc sân khấu nhân đạo bắt đầu giờ diễn

Nhưng đúng là “vạn sự khởi đầu nan”. Thủ tục dễ dàng, nhưng ông gặp khó khăn trong vấn đề tài chính. Những ngày đầu sân khấu được mở ra, hòm từ thiện luôn trong tình trạng trống rỗng. Người đi đường nhìn sân khấu với ánh mắt lạ kì bởi trên đó không có những nghệ sĩ ăn mặc lộng lẫy hay mang vẻ ngoài xinh đẹp. Nghệ sĩ trên sân khấu của ông Lộc chỉ khoác trên mình những phục trang đơn giản. Có người phải chống nạng, có người phải dìu để đi lên sân khấu.

Ông Lộc kể rằng ông từng phải đem cả điện thoại, xe máy,… hay bất cứ thứ gì có giá trị đi “cắm” để lấy tiền duy trì sân khấu. Vợ ông cũng cùng chung tay nuôi cơm cả đoàn trong những ngày gian khó. Đến Tết, các em không đủ cả tiền về quê, chúng ở lại cùng gia đình ông đón năm mới.

Hỏi tại sao ông lại đủ dũng cảm bỏ tiền nhà đi nuôi một sân khấu đặc biệt như thế, ông Lộc trầm ngâm: “Tôi muốn các em có thể tự nuôi sống bản thân bằng khả năng của mình mà không phải đi lang thang xin xỏ bất kì ai. Cứ hát rong ngoài đường thì long đong quá”.

Ông Lộc thông báo lịch biểu diễn trước giờ bắt đầu

Đổi đời cho những đam mê

Mất một thời gian để người dân Thủ đô quen hơn với giọng ca của các nghệ sĩ đặc biệt. Dần dần, số tiền thu được đã giúp họ đã có thể tự nuôi sống bản thân bằng chính khả năng của mình.

Nguyễn Văn Phúc đến với đoàn khi đã trải qua hơn một năm học và hành nghề tẩm quất. Đó là nghề mà nhiều người khuyết tật lựa chọn. Nhưng từ sâu trong con tim, Phúc biết mình không như vậy. Từ khi còn đi học, cậu đã thích lân la học đàn, học sáo từ những người anh khóa trên. Nhờ khả năng biểu diễn tốt, Phúc còn được tham gia biểu diễn ở trường.

Thế rồi, bước ngoặt đến khi một người quen giới thiệu Phúc đến Đoàn Nghệ thuật Nhân đạo Thăng Long. Được trở lại sân khấu, được tiếp tục cất lên tiếng đàn, Phúc như sống lại với đam mê.

Nhìn Phúc biểu diễn, nếu không có cặp kính đen những bước đi luôn cần người giúp đỡ, có lẽ chẳng ai nghĩ đó là một thanh niên khuyết tật. Tiếng sáo của cậu căng đầy thánh thót. Phúc có thể chơi tốt cả nhạc truyền thống lẫn nhạc hiện đại. Sân khấu của cậu không có khán đài rộng cả trăm người, nhưng cậu yêu sân khấu ấy. Vì nó, Phúc sống được bằng nghệ thuật.

Ông Lộc tận tình đưa học trò đến buổi biểu diễn

Sân khấu nhân đạo nhưng không chỉ sống bằng sự thương hại đơn thuần của người đời. Ông Lộc yêu cầu các học trò tập luyện hằng ngày. Từ cái thuở sơ khai còn phải chạy ăn từng bữa để nuôi sân khấu, ông đã mạnh dạn đi mời các nghệ sĩ về hướng dẫn, chỉ dạy cho học trò.

Đó là lý do mà khi trưởng thành, nhiều em trong đoàn đã được mời về các đoàn nghệ thuật lớn hoặc thi đỗ Học viện Âm nhạc Quốc gia, bất chấp những hạn chế về sức khỏe và hình thể

“Các bạn biết nghệ sĩ Mai Đình Tới không?” – ông Lộc cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Tới là người nghệ sĩ xuất sắc về nhạc cụ dân tộc. Sau một thời gian dài hoạt động tại đoàn, Mai Đình Tới được nhiều sân khấu lớn mời về biểu diễn. Trên truyền thông, người ta gọi ông là “quái kiệt” bởi sự sáng tạo những nhạc cụ đầy độc đáo”.

Và nếu đến dự những buổi biểu diễn của đoàn bây giờ, khán giả còn được nghe một giọng ca đầy kỹ thuật và nội lực – thứ giọng của những người đã qua đào tạo bài bản. Chủ nhân của giọng ca ấy là nghệ sĩ Kim Thoa – mẹ đẻ nghệ sĩ ưu tú Thanh Thanh Hiền. Bà đến đây biểu diễn như một cách để ủng hộ đoàn.

“Các cháu hát mệt thì tôi lên hát đỡ, để các cháu nghỉ ngơi”, nghệ sĩ Kim Thoa chia sẻ. Sân khấu này không lung linh, hoành tráng như những sân khấu bà từng đứng, nhưng bà vẫn giữ phong cách biểu diễn của một nghệ sĩ chuyên nghiệp: đến đúng giờ, tự chuẩn bị phục trang, tự lo trang điểm. “Đã là nghệ sĩ, có nề hà sân khấu nào. Hơn nữa hoạt động này ý nghĩa nên tôi không thể không giúp” – người nghệ sĩ gạo cội nói.

Mỗi đêm diễn, đoàn nhận được sự ủng hộ của người dân từ 2 – 3 triệu, đêm nào nhiều có thể được 4 triệu, ít thì cũng hơn 1 triệu đồng. Đoàn có 30 người, chia làm 3 – 4 đội, bao gồm cả lái xe, phụ bếp, hậu cần,… Các em khuyết tật – những nghệ sĩ chính của đoàn mỗi tháng đều đặn nhận khoảng 4 triệu tiền lương. Ông Lộc cũng giúp làm sổ tiết kiệm để tất cả các em đều có một nguồn tích cóp hỗ trợ cho cuộc sống sau này.

Nghệ sĩ Kim Thoa biểu diễn trên sân khấu của Đoàn Nghệ thuật Nhân đạo Thăng Long

“Ông bầu” của một gia đình

Chân thật chia sẻ, ông nói: “Tiền hàng tháng tôi nhận cũng không bằng lương của các cháu đâu”. Số tiền thu được tại mỗi điểm biểu diễn, ông Lộc đều trích lại một phần gửi vào quỹ của Hội Nạn nhân chất độc màu da cam của địa phương.

Ở đoàn, ông Lộc vừa là thầy, vừa là cha. Giờ tập luyện, ông nghiêm khắc sửa từng nốt trong phần biểu diễn. Nhưng khi mâm cơm đem ra, ông lại ân cần lấy cơm cho mấy đứa.

Ra khỏi nhà, chính ông dắt chúng vào thang máy rồi đi qua những bậc thềm mấp mô để lên xe. Lúc Phúc, Tài lên sân khấu biểu diễn, dù đó là tiết mục gì, biểu diễn lần thứ bao nhiêu đi chăng nữa, ông vẫn chăm chú lắng nghe, đôi mắt hướng về phía sân khấu mà như quên hết mọi chuyện xung quanh.

Chiều chiều, căn chung cư ông Lộc thuê trên bán đảo Linh Đàm lại rộn rã tiếng đàn. Phúc, Tài cùng ông Lộc mang đàn, sáo ra tập luyện. Gắn bó với Đoàn Nghệ thuật nhân đạo Thăng Long từ năm lên 10, nay đã sắp đủ tuổi công dân, Tài không thể nhìn nhưng em bảo có thể đoán được tâm trạng thầy qua nghe tiếng đàn guitar.

“Thầy lãng tử lắm. Lúc buồn thầy chơi những bản nhẹ nhàng, chậm rãi. Lúc vui thì thầy đánh bốc lắm”. Hai thầy trò vẫn thường xuyên “song tấu” cùng nhau những lúc rảnh rỗi. Họ hiểu nhau như một cặp nghệ sĩ cùng biểu diễn lâu năm và tìm thấy sự tri âm, tri kỉ trong âm nhạc.

Người thầy lãng tử bên cây đàn

Tài cũng là học trò giỏi nhất của ông Lộc bây giờ. Khả năng thẩm âm của em tốt đến nỗi chỉ cần nghe ai đó đánh bâng quơ vài nốt nhạc, Tài đã có thể đánh lại y nguyên. Ông Lộc mấy lần khẳng định với phóng viên: “Tài rồi sẽ được các đoàn nghệ thuật lớn mời về biểu diễn thôi”.

“Bác có buồn không khi những người học trò cứ dần đến rồi đi?”. Người lính già mỉm cười, đáp: “Buồn gì đâu. Vui vì các em đã trưởng thành, đã tự lập được. Sau các em vẫn về thăm tôi. Chúng đều rất tình cảm”.

Cởi áo lính rồi cầm cây bút, rồi cuối đời lại đắm đuối với sân khấu của những mảnh đời khuyết tật, ông Lộc cười hiền khi được hỏi về những cống hiến của bản thân. Ông bảo ông sẽ tiếp tục duy trì sân khấu cho đến khi không thể làm được nữa, vì “cuộc đời có bao giờ hết những thân phận khó khăn”.

 

Đặng Tú Tài tự tin biểu diễn trên sân khấu

Nguyễn Phương Thảo

Continue Reading

Nổi Bật